thongtinsuckhoemoinha.com

Trên Sông Hằng (Ganga), Sông Hằng (tiếng Hindi: गंगा, tiếng Bengal: গঙ্গা, tiếng Phạn: गङ्गा / Ganga

Trên Sông Hằng (Ganga)
Sông Hằng (tiếng Hindi: गंगा, tiếng Bengal: গঙ্গা, tiếng Phạn: गङ्गा / Ganga, Hán-Việt: 恒河 / Hằng hà) là con sông quan trọng nhất của tiểu lục địa Ấn Độ. Sông Hằng dài 2.510 km bắt nguồn từ dãy Hymalaya của Bắc Trung Bộ Ấn Độ, chảy theo hướng Đông Nam qua Bangladesh và chảy vào vịnh Bengal. Tên của sông được đặt theo tên vị nữ thần Hindu Ganga. Sông Hằng có lưu vực rộng 907.000 km², một trong những khu vực phì nhiêu và có mật độ dân cao nhất thế giới.
Sông Hằng là sông linh thiêng nhất đối với Ấn Độ Giáo. Con sông là nguồn sống của hàng triệu người Ấn Độ sống dọc theo nó và phụ thuộc vào nó hàng ngày. Con sông có vai trò quan trọng về lịch sử với nhiều thủ đô, thủ phủ của các đế quốc trước đây (như Pataliputra, Kannauj, Kara, Kashi, Allahabad, Murshidabad, Munger, Baharampur, Kampilya, và Kolkata) nằm dọc theo bờ sông này.
Những người dân tộc Hindu, dân tộc chiếm đa số trong dân số Ấn Độ, xem sông Hằng là một dòng sông thiêng: Ganga là con gái của thần núi Himavan hay Himalaya. Theo tín ngưỡng Hindu, tắm trên sông Hằng được xem là gột rửa mọi tội lỗi, và nước sông được sử dụng rộng rãi trong các nghi lễ thờ cúng. Uống nước sông Hằng trước khi chết là một điềm lành và nhiều người Hindu đã yêu cầu được hỏa thiêu dọc hai bên sông Hằng và lấy tro thiêu của họ rải lên dòng sông.
Những người hành hương Hindu hành hương đến các thành phố thánh Varanasi, nơi các nghi lễ tôn giáo thường được cử hành; Haridwar được tôn sùng vì nó là nơi sông Hằng rời dãy Himalaya; còn Allahabad, nơi dòng sông Saraswati huyền thoại được người ta tin là chảy vào sông Hằng. Mỗi 12 năm, một lễ hội Purna Kumbha (Vạc Đầy) được tổ chức ở Haridwar và Allahabad mà trong các lễ hội này hàng triệu người đến để tắm trong sông Hằng. Những người hành hương cũng đến các địa điểm linh thiêng khác gần các thượng nguồn sông Hằng, bao gồm đền thờ dưới núi băng Gangotri.
trích TỪ ĐIỂN BÁCH KHOA
Nguồn gốc sông Hằng theo kinh điển Phật giáo
Trong kinh điển Phật giáo, sông Hằng cùng với bốn con sông lớn khác là Yamunā, Aciravatī, Sarabhū, and Mahī được xem là những con sông chính ở Diêm-phù-đề (Ấn Độ) (Tương Ưng II). Theo các bản chú giải của các bộ Tương Ưng và Tăng Chi, sông Hằng bắt nguồn từ hồ Anotatta trên núi Tuyết. Theo kinh Trường A Hàm, trên núi Tuyết có ao A-nậu-đạt, ngang dọc năm mươi do tuần, chung quanh ao được trang hoàng bằng bảy báu, dưới đáy ao có nhiều cát vàng, có bốn con sông tuần tự chảy từ bốn phía Đông, Tây, Nam, Bắc của ao này vào biển, đó là các sông Hằng, Bà-xoa, Tân-đầu và Tư-đà. Bản kinh này cũng giải thích nghĩa của chữ A-nậu-đạt như sau: các Long vương ở Diêm-phù-đề thường gặp phải ba nạn,
1. Bị gió và cát nóng chạm vào thân, thiêu đốt da thịt, xương tủy làm cho khổ não;
2. Bị gió dữ thổi mạnh vào trong cung, làm mất y báu, chịu khổ não;
3. Thường bị chim lớn cánh vàng bay vào cung dắt đi, hoặc bắt rồng để ăn thịt.
Riêng Long vương ở ao này không gặp phải những nạn như thế, nên ao này có tên là A-nậu-đạt. Bản chú giải Kinh Tập (Suttanipāta) thì giải thích rằng ánh sáng mặt trời, mặt trăng không chiếu thẳng vào hồ nên không làm nước trong hồ bị nóng, vì thế hồ này có tên là Anotatta (A-nậu-đạt).
Luật tạng phái Căn Bản Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ có ghi lại rằng một lần nọ, khi đi qua sông Hằng, Đức Phật bỗng quay lại nhìn bờ sông một hồi lâu. Thấy vậy, các vị Tỳ-kheo mới thưa hỏi duyên cớ, nhân đó Đức Phật bèn kể về nguồn gốc sông Hằng như sau. Thuở xưa có một vị vua hiền đức tên là Piṇḍavaṃśa. Sau khi gặp những cảnh lão, bệnh, tử trong thành, vua bèn từ bỏ mọi dục lạc và sống đời ẩn sĩ. Lúc ấy trong vương quốc của vua có một Bà-la-môn thông thái và giàu có tên là Velama đến thưa vua rằng: “Đại vương chớ lo âu và phiền muộn nhiều, ngài nên hưởng thọ quả báo từ phước nghiệp của mình. Chúng sanh tạo các nghiệp thiện, ác khác nhau. Người tạo nghiệp thiện thì thường sinh trong thế giới chư thiên. Nay đại vương tạo nghiệp thiện nên trở thành một bậc thánh vương.” Sau đó, theo lời khuyên của Bà-la-môn này, vua đã tổ chức một lễ tế đàn rất long trọng. Tại đàn tràng ấy, vua cho đào một hồ lớn và cho dẫn nước ācāma vào. Nhờ có hồ nước này mà khí hậu nơi ấy trở nên mát mẻ và vì thế hồ này có tên là Anavatapta. Suốt mười hai năm sau đó nhờ dòng nước ācāma chảy vào nên nơi này trở thành một khu hồ rộng lớn và hồ này chính là nguồn của dòng sông Hằng hiện nay. Bộ luật này là một trong số rất ít các văn bản Phật học ghi lại các truyền thuyết về nguồn gốc của sông Hằng.
trích SÔNG HẰNG VÀ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Thích Đồng Thành
30/11/2017
Facebook: https://www.facebook.com/thichhuethuanvn
5 bình luận:
An Nhiên Sakya
08-10-2017, 13:16:58
Mới đó mà đã 1 năm rồi... mau thật !
Đặng Liên
Đặng Liên
08-10-2017, 13:29:35
Co Minh Hải đang quay lại nơi đó Thầy ạ.
Lam Nguyen
08-10-2017, 14:05:59
Hello thay
Hanna Hoang
09-10-2017, 03:29:47
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Rajesh Tripathi
08-10-2017, 22:28:36
Namo aa di da phat
Binh Thi Ha
08-10-2017, 17:08:37
A di đà phat

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *